Hiển thị các bài đăng có nhãn Adam - eva. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Adam - eva. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Tips để bạn tự tin trong lần hẹn hò đầu tiên

- Chuyên mụcĐời sống|Adam-Eva|
Chọn trang phục
Trang phục và phụ kiện của bạn vào ngày hẹn hò sẽ được lựa chọn tùy theo địa điểm cuộc hẹn, nhưng tốt hơn là hãy ăn mặc giản dị. Bạn không nhất thiết phải mặc một chiếc váy đắt tiền và cầu kì, nó có thể làm cho bạn không thoải mái, gượng gạo. Ngày hẹn hò đầu tiên có thể không như ý nếu bạn quá chú ý đến trang phục. Một trang phục thoải mái sẽ giúp bạn dễ dàng hoạt động hơn và bạn có thể tận hưởng từng giây phút của cuộc hẹn.
Thể hiệnmình theo cách mà bạn đang có
Bạn không cần phải cố gắng để gây ấn tượng ngày của bạn với một hình ảnh giả. Điều đó đôi khi sẽ làm bạn lúng túng nếu đối phương vô tình hỏi một câu trái khoáy. Họ sẽ nhanh chóng nhận ra là bạn đang cố gắng thể hiện mình một cách không thành thật. Và thế là bạn bị "điểm trừ" to đùng rồi.
Đừng quá căng thẳng
Hãy luôn nhớ câu này: "Make everything easy", nói chuyện và hành động thoải mái. Không có gì sai nếu bạn cảm thấy lo lắng về ngày hẹn hò đầu tiên. Rất có thể nửa kia của bạn cũng không kém phần lo lắng, thế nhưng đừng quá căng thẳng. Bắt đầu một cuộc trò chuyện thoải mái và đừng tiết kiệm nụ cười nhé, nụ cười của hai bạn có thể sẽ làm mọi căng thẳng và khoảng cách biến mất.

Hãy cười tươi trong buổi hẹn đầu tiên để xóa đi những căng thẳng. (Ảnh minh họa)
Chú trọng khả năng giao tiếp
Khả năng giao tiếp tốt rất quan trọng để có một cuộc hẹn thành công. Hãy biết cách dẫn dắt câu chuyện một cách thật lôi cuốn. Chọn một số đề tài phong phú và phải chắc chắn rằng các hội thoại không bị nhàm chán và lặp đi lặp lại, hay kiến thức của bạn không vững về nó.
Tập trung vào ánh mắt
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn! Mắt có thể nói với số lượng mà hàng triệu những từ mà ngôn ngữ không thể diễn tả. Hãy duy trì ánh mắt thật tốt cho ngày hẹn hò đầu tiên. Điều đó sẽ cho thấy sự tự tin của bạn, chắc chắn bạn sẽ ghi điểm trong mắt người ấy đấy.
Đừng “dán mắt” vào điện thoại
Đây là một điều mà rất nhiều bạn, đặc biệt là teen girl rất dễ mắc lỗi nhé. Khi ngồi đối diện với người ta mà bạn chỉ mải chăm chăm vào cái điện thoại, ngồi nhắn tin và mỉm cười liên tục, không thèm để ý xem đối phương đang làm gì, thì cũng có nghĩa là bạn không tôn trọng họ. Tất nhiên họ cũng sẽ cảm thấy rất khó chịu đấy. Ngay cả khi bạn không ấn tượng mấy với anh chàng này thì cũng hãy cư xử thật lịch sự nhé. Tương tự thì các boy cũng vậy, đừng để xảy ra trường hợp ngồi một tí là chuông điện thoại réo ầm lên, bạn này rủ đi đá bóng, bạn kia rủ đi chơi game nhé. Tốt nhất là hãy để điện thoại rung và tạm thời "lờ" những tin nhắn, cuộc gọi nếu không quan trọng.
Thời gian kết thúc buổi hẹn
Nếu bạn là con gái, hãy nhớ rằng cần dừng câu chuyện đúng thời điểm và ra về trước giờ giới nghiêm. Không nên về quá khuya, con trai chắc chắn sẽ không thích một cô gái có thể thoải mái đi đêm về hôm mà không có sự kiểm soát của gia đình.
Còn nếu là boy, hãy chủ động đưa nàng về sớm để thể hiện mình là một người có thể tin tưởng được. Nếu bạn có bị cuộc nói chuyện, vẻ đẹp hay trí thức của nàng làm quên đi tất cả cũng vẫn cần phải nhớ đến giờ giới nghiêm của nàng, như vậy nửa kia sẽ cộng cho bạn một điểm to đùng đấy!
Chúc buổi hẹn hò đầu tiên của bạn thành công nhé!
Continue Reading »

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Bi kịch cuộc hôn nhân từ... cuốn nhật ký

Lẽ ra, cuộc hôn nhân của chú đã không kết thúc trong bi thảm nếu như vợ chồng chú tìm được tiếng nói chung trong chuyện chăn gối. Chú tôi là một người cao lớn, đẹp trai, điềm đạm. Năm 28 tuổi, chú kết hôn với thím, lúc ấy thím 25. Thím là giáo viên cấp II, cũng đẹp người, đẹp nết. Cuộc sống của chú thím hạnh phúc lắm, khá giả về kinh tế và vẹn bề con cái khi cu Rin càng lớn càng thông minh và ngoan ngoãn. Ai ngờ… Cuộc hôn nhân bi thảm Sau sáu năm kết hôn, vợ chồng chú thông báo với gia đình hai bên về chuyện ly hôn. Khỏi phải nói mọi người bàng hoàng đến mức nào. Sau mấy lần hòa giải, cả hai tiến tới ly hôn. Nghe đâu tại buổi hòa giải, chú thím chỉ ngồi im, mặc cho người ta muốn nói gì thì nói. Nói chán rồi họ đồng ý cho hai người làm thủ tục thuận tình ly hôn. Chú rời khỏi cơ quan Nhà nước, kinh doanh bên ngoài với mấy người bạn học phổ thông. Thím vẫn đi dạy đều đặn và nuôi cu Rin trong căn nhà cũ. Cũng gần hai năm trôi qua, cuộc sống của chú thím trôi đi lặng lẽ. Dường như không ai nghĩ đến chuyện đi bước nữa. Gia đình cũng chẳng nghe một lời than vãn nào của hai người. Cho đến khi bà nội tôi phát hiện chú tự tử... Chú mất khi chưa đầy 40 tuổi. Lúc thay đồ tẩm liệm, gia đình mới phát hiện chú đã không còn dương vật. Sau đám tang, thím đau buồn kể lại câu chuyện cho ông bà nội và ba mẹ thím. Cuộc sống của chú thím êm đẹp cho đến khi thím sinh cu Rin. Bộn bề công việc khi có con nhỏ, áp lực ngày trở lại dạy học vì những bon chen nghề nghiệp cộng thêm tâm sinh lý không thoải mái làm cho thím chán nản khi gần chồng. Sự miễn cưỡng đã tạo nên sự đau đớn về thể xác, ức chế về tinh thần. Nhưng thím không dám nói ra mà âm thầm chịu đựng. Càng chịu đựng, thím càng lãnh cảm, sợ hãi mỗi khi gần chồng. Chú cũng dần cảm nhận được điều đó và cũng muốn tìm hiểu. Nhưng dường như hai vợ chồng đều không đủ thân mật để trò chuyện thẳng thắn với nhau. Không thể bày tỏ cùng ai, thím viết nhật ký. Những trang nhật ký dày lên sau mỗi lần gần gũi đầy đau đớn và chịu đựng. Cuốn nhật ký được giấu thật kín dưới đáy tủ, cho đến một ngày, không hiểu bằng cách nào mà chú tìm thấy. Chú đã sốc khi đọc những dòng chữ bộc lộ nỗi đau đớn, chịu đựng về thể xác và tinh thần của thím, thậm chí là sự ghê tởm chính người chồng của mình trong những lần ân ái… Chú lặng đi. Một buổi chiều đang đi dạy, bỗng thím thấy lòng nóng như lửa đốt. Thím tất tả chạy về nhà tìm chú và phát hiện cửa nhà vệ sinh đóng chặt. Thím gõ cửa và linh cảm điều chẳng lành. Cuối cùng chú cũng mở cửa ra với gương mặt tái xanh vì mất nhiều máu và đau đớn. Chú được đưa đi cấp cứu nhưng không nối lại dương vật được! Khi chú thím có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau thì sự thể đã muộn màng. Hai người quyết định ly hôn. Thím không thể nào nguôi nỗi dằn vặt. Chú cũng không thể nào nguôi nỗi khổ đau. Và đến đỉnh điểm của sức chịu đựng, chú đã tự tử. Nỗi đau mất mát này trở thành một bài học quá đắt cho gia đình chúng tôi. Sau này, bố mẹ tôi cũng thường trò chuyện với các con về vấn đề giới tính, về quan hệ vợ chồng. Tôi đã 28 tuổi, dù chưa lập gia đình nhưng cũng thường trò chuyện với bố mẹ rất thoải mái về chuyện giới tính. Tôi cảm thấy có đủ tự tin để bước vào cuộc sống hôn nhân sau này, vì tôi biết rằng, chuyện chăn gối trong đời sống vợ chồng là chuyện khó nói, nếu đã nói được với nhau thì những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Continue Reading »