Hiển thị các bài đăng có nhãn tin tức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tin tức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Một đêm đi chợ “âm phủ”

Trước diễn biến khó lường của mưa lũ, người dân dành hết thời gian để bảo vệ đê bao. Đêm xuống, họ mới lái xuồng ra những cánh đồng xa, giăng lưới, soi rắn, bắt ốc,… rồi mang về chợ “ẩm phủ” bán. 3h sáng, chúng tôi có mặt tại chợ “âm phủ”, bến chợ đã đông nghẹt người. Chỉ hơn 2 tiếng đồng hồ sau, chợ đã tan. Vì chợ họp vào ban đêm nên người dân Tịnh Biên và Châu Đốc (An Giang) gọi là chợ “âm phủ”. Chợ họp trên một khu đất trống nằm ở đầu tuyến kênh Tha La, khu vực giáp ranh giữa Tịnh Biên và Châu Đốc. Cạnh chợ có 2, 3 quán cóc và 3, 4 căn nhà nhỏ thấp lè tè. Ngày nào cũng vậy, cứ 3-4 giờ sáng là bạn hàng họp chợ đông đúc, xúm xít bên những thau cá đồng do dân “vạn chài” mới đi “săn” từ ngoài đồng về. Có những gia đình từ chạng vạn đã bắt đầu ra khơi giăng lưới bắt cá Chợ “âm phủ” vốn hình thành từ lâu, do dân nghèo nhóm họp tự phát. Ban đầu chỉ vài người bày bán mớ rau, con cá, dần dà, thấy buôn bán được, chợ họp ngày càng đông. Nơi đây, bạn hàng toàn bày bán “rặt” sản vật đồng mùa lũ như cá, tôm, cua, ốc, lươn, rắn, bông súng… Và chợ nhộn nhịp nhất cũng vào mỗi mùa lũ. Từ xa, chiếc xuồng cui của anh Trần Văn Hên nhá đèn liên tục để báo hiệu cho bạn hàng trên bờ nhanh chân xuống cân cá. Xuồng vừa cập bến, vợ anh Hên vội nhảy lên bờ cột dây thật chặt. Hàng chục bạn hàng nhảy xuống ra giá thật rôm rả. Anh Hên cười khà: “Cứ từ từ, mối ai nấy cân, thôi được rồi để tui chia cho, nương nhau mà sống. Hôm nay, cá linh, cá chạch, lươn giá mấy?…”. Từ khoảng 3 giớ sáng, chợ đã sôi động bán mua Cầm chiếc vợt, anh Hên khom lưng xúc từng vợt cá linh dưới khoang xuồng để cân cho bạn hàng. Anh cho biết: “Bữa nay trời trong, êm sóng nên thu hoạch cá trúng hơn mọi hôm. Tôi đặt được 2 luồng đú, mỗi luồng chạy khoảng 60kg ký cá linh, cá tạp lộn xộn. Có bữa, trời không mưa thì luồng đú của tôi chạy toàn cá linh”. Chiếc xuồng cá cuối cùng cập bến vào chợ là của ông Nguyễn Văn Ba, lúc trời vừa hửng sáng. Ông Ba cho biết: “Do đêm hôm dậy trễ nên về muộn. Nhờ mùa nước nổi, gia đình tôi có thu nhập ổn định, bình quân thu nhập trên 200.000 đồng/ngày”. Soi đèn pin bán cá Theo ông Ba, nhiều năm cánh đồng Hòa Lạc không xả lũ nên đến mùa nước nổi gia đình ông cùng một số nơi chở dụng cụ lọp, lờ, dớn sang cánh đồng Tịnh Biên khai thác cá mắm. Đến nay, anh đã có hơn 15 năm trong nghề đánh bắt cá mùa lũ. “Lũ về mạnh thì dân chài làm ăn được. Năm đầu tiên cánh đồng Hòa Lạc không xả lũ, cả gia đình “ngồi không xơi nước” bứt rứt vô cùng. Có lẽ sống chung với lũ quen rồi đến mùa lũ mà không đi đánh bắt cá thì nhớ lũ lắm. Năm nay, lũ lên mạnh tất cả dân nghèo đều mừng vì có được mùa làm ăn bội thu trong năm”- anh Ba bày tỏ. Đang đứng lóng ngóng đợi những chiếc xuồng cui về cân cá tạp giao cho các hầm cá lóc, bà Nguyễn Thị Vàng bắt chuyện: “Chợ cá này toàn nhóm vào ban đêm, nếu 5 giờ mới tới đây thì coi như không có cá để cân. Cân riết thành ra quen mặt, mỗi ngày, tôi cân khoảng 500kg cá tạp, cua các loại đem giao cá mồi cho những ông chủ hầm, bè ở Châu Đốc. Mùa nước nổi là ở bến cầu Tha La xôm như vậy đó”. Theo tìm hiểu của chúng tôi, tại bến chợ này, hằng đêm có khoảng 40 chiếc xuồng lớn nhỏ cặp vào bán cá. Họ là những dân nghèo tứ xứ, nhưng phần lớn là dân địa phương tranh thủ đêm xuống đi “săn cá” cá trong mùa nước nổi, đổi lấy cái ăn hàng ngày. Về đến nhà, dân vạn chài thường tranh thủ ngả lưng sau một đêm "săn cá" mỏi mệt. Sau đó họ đi làm nhiệm vụ bảo vệ đê bao Anh Thạch Pha ở xã Hòa Lạc, Phú Tân cho biết: “Con lũ năm nay về dữ quá, cá tôm có nhiều đấy nhưng suốt 1 tháng nay người dân chúng tôi cũng “đờ” đi vì phải chống chọi lại với lũ. Ban ngày thì đi đắp đê, đợi đêm xuống thì ra đồng giăng lưới, soi rắn, bắt ốc,… lo cái ăn, vì no bụng thì mới có đủ sức tiếp tục giữ đê chứ. Lũ còn dài mà!”. Khi trời hừng sáng cũng là lúc anh Hên, ông Ba, anh Pha… cân cá vừa xong, mắt mũi cay xè vì thiếu ngủ. Nhận tiền xong, các anh nổ máy lạch bạch rền vang. Rời chợ “âm phủ”, họ ra về khuất dần trên cánh đồng lũ. Hà Anh
Continue Reading »

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Vàng tặc băm nát “huyện vàng”

Sông Hinh “huyện vàng” vốn nổi tiếng từ lâu. Đâu đó, vàng sa khoáng lẫn trong đất, trong đá ở vườn nhà, cả ruộng đồng, sông suối, núi non cao... Bao năm rồi, giới vàng tặc khắp nơi trong nước săn lùng, lúc lén lút, khi ồ ạt kéo về nơi đây cày xới, băm nát từng “tấc đất, tấc vàng”! Đang thời kỳ “sốt” vàng tăng cao, nhiều nhóm vàng tặc lại bùng phát, lộng hành ngày đêm đào phá nát suối Bùn, suối Ea Trol, nương rẫy lấy đá xay vàng; ngang nhiên đưa máy móc cơ giới xới tung lòng hồ chứa nước Buôn Đức. Dùng xe cơ giới đào múc đất đãi vàng trong lòng hồ Buôn Đức Bãi đào vàng hầm hố, nham nhở trong lòng hồ Buôn Đức Băm nát nương rẫy lấy “đá vàng” 14 giờ ngày 1-10. Trời lơ lửng. Những hạt nắng vàng ươm như mật chảy tràn trên ngàn cây, trên những nương ngô, những đồi mía non tơ, rẫy lúa đang thì con gái ở hai bên đường về các xã Ea Bia, Ea Trol (huyện Sông Hinh). Nhưng rải rác trên “thảm xanh” bạt ngàn ấy, nhiều cây cối, đất đá bị lật tung không thương tiếc, lỗ chỗ hầm hố, nham nhở. Ở đó có nhiều tốp người, tay cuốc, tay xẻng, đang hì hục đào bới tìm lấy đá để xay đãi vàng. Những điểm khai thác vàng trái phép này đã bùng phát trong vài tuần nay. Họ (vàng tặc) dựng cả lán trại tạm bợ hoặc chặt cây che nắng để đào cào lớp đất mặt sâu chừng 0,3-0,5m, rồi bóc lớp đá, tuyển chọn loại đá có lẫn chì, thạch anh đem về xay lấy vàng. Tại khoảnh đất ở buôn Dành, xã Ea Bia, ông Nguyễn Văn Tâm - một vàng tặc ở thị trấn Hai Riêng - vô tư phân tích: “Chúng tôi đã thuê đất rộng chừng 3.000m2 với giá 7 triệu đồng của bà con dân tộc thiểu số để lấy đá vàng trong 3 tháng. Một ngày, mỗi người đào ít nhất cũng được 2 bao, nặng khoảng 1 tạ. Đá đem xay, nếu may thì được 1 - 3 phân vàng, bán được 500 - 700 nghìn đồng. Ngày nào “bèo” lắm cũng kiếm được từ 300 nghìn đồng, hơn hẳn ngày công lao động làm thuê, mướn!”. “Phong trào” thuê đất nông nghiệp đào đá vàng diễn ra phức tạp hơn, gay gắt hơn ở buôn Ly, xã Ea Trol. Hàng chục người tự do cày xới, móc đất thành hố sâu tìm đá đãi vàng. Nhiều diện tích được vàng tặc thuê lại của một số hộ đồng bào dân tộc thiểu số từ tháng 4 và được “quyền” khai thác đá trái phép đến đầu năm 2012! Vì cái lợi trước mắt mà những người cho thuê đất nông nghiệp đã quên rằng, hệ lụy của tình trạng đào bới đất tìm đá đãi vàng là mưa lũ sẽ làm rửa trôi lớp đất mặt, trơ đá, làm giảm độ phì nhiêu của đất, mất công cải tạo lại mặt bằng, ảnh hưởng lâu dài đến sản xuất, trễ mùa vụ... Chủ tịch UBND xã Ea Trol - ông Ksol Y TLeng - cho biết, thống kê ban đầu, có gần 2ha đất nương rẫy bị đào phá lấy đá đãi vàng. Việc cho thuê đất và đào đá cũng nảy sinh nhiều mâu thuẫn, tranh chấp đất đai hay thù hằn cá nhân giữa các hộ gia đình. Xã đã huy động lực lượng tuyên truyền, vận động dân không cho thuê đất, truy quét các đối tượng đào đá. Tuy nhiên, vụ việc chỉ tạm lắng trong thời gian ngắn. Đặc biệt, vàng tặc chuyển sang khai thác đá vào ban đêm nên khó có thể ngăn chặn triệt để! “Trảm” lòng hồ Buôn Đức và suối Ea Trol 15h30 ngày 1-10. Khi rời “điểm nóng” đào đá vàng băm nát nương rẫy, tôi nhận được nguồn tin vàng tặc đang lộng hành “trảm” lòng hồ chứa nước Buôn Đức (hồ này đang xây dựng chưa hoàn thành - PV) để đãi vàng giữa thanh thiên bạch nhật. Tôi tức tốc đến nhà ông Nay Y Bình - Phó Chủ tịch UBND xã Ea Trol - để nhờ dẫn đường. Đào băm nát đất nương rẫy ở xã Ea Trol để lấy đá xay đãi vàng Nhưng ông Y Bình có dấu hiệu “bảo kê” vàng tặc khi bảo rằng, lâu rồi không ai làm vàng và mới hôm qua (ngày 30-9) đã vào kiểm tra cũng không thấy. Ông Bình đã tìm cách “giữ” chúng tôi tại nhà nhằm “ngăn” nhà báo tiếp cận điểm khai thác vàng trái phép với quy mô lớn này. Tôi đành giả vờ nói với ông Bình là trở về “phố núi” Hai Riêng; rồi sau đó quay ngược xe đi vào bãi vàng trong lòng hồ. Đến đây, tôi không thể tin vào mắt mình khi ở ngay nơi đang xây dựng đập chính hồ chứa nước Buôn Đức, vàng tặc ngang nhiên dùng các loại phương tiện cơ giới hiện đại (gồm máy ủi, máy xúc, máy bơm, máy phát điện, máng xối...) để đãi vàng. Song, dường như đã được báo trước “có động”, hàng chục vàng tặc ngừng hoạt động, chạy táo tác vào bìa rừng. Một người đàn ông (trông có vẻ như ông chủ của nhóm đào vàng) trạc khoảng 40 tuổi, tên là Lâm, quê ở Nam Định, không ngần ngại đứng ở giữa 3 lán trại lớn, trò chuyện với tôi rằng: “Ở đây người ta làm sạch vàng rồi. Tụi tôi chỉ làm “xái” lại kiếm chút đỉnh vàng về quê lo cho con cái ăn học!”. Nói thế, chứ trước mặt tôi, cả một vùng lòng hồ rộng lớn vài hécta chạy dọc theo suối Lạnh chảy ra suối Ea Trol (đoạn suối nhỏ) đang bị vàng tặc đào xới ngổn ngang, tan hoang. Đại “công trường” đào vàng này với hàng trăm hầm hố lớn, nhỏ, sâu từ 2 - 5m, loang lổ như trận bom giội. Không chỉ thế, nhiều đám ruộng lúa gần đó vừa thu hoạch đã bị máy xúc múc đất sâu hoắm, nhiều đoạn suối nằm phía ngoài lòng hồ cũng bị xới tung đãi vàng. Tình trạng này vừa gây ảnh hưởng thi công công trình hồ Buôn Đức, xáo trộn cảnh quan môi trường, vừa làm biến đổi dòng chảy nghiêm trọng và nguồn nước suối Ea Trol chảy ra sông Hinh đục ngầu... Trước đây, do có tin đồn nhiều người trúng đậm vàng, khoảng 300 người dân nghèo ở sông Hinh đã kéo vào lòng hồ làm vàng. Sau đó, ngày 24-5-2011, lực lượng chức năng đã trục xuất toàn bộ ra ngoài. Vậy mà, hơn 3 tháng qua, hàng chục người dân ở các nơi khác đến huy động máy móc cơ giới đãi vàng cả ngày lẫn đêm, nhưng mấy ông cán bộ địa phương lại làm ngơ hoặc xử lý không kiên quyết. Ông Ma Vai (sinh năm 1958, ở buôn Bầu, xã Ea Trol) đang chăn bò bên suối, nói: “Bà con bức xúc lắm vì đãi vàng làm cho cái suối bẩn quá, nhiễm hoá chất thuỷ ngân, không tắm giặt được và cái con bò không uống được!”. Điều khó hiểu là, điểm khai thác vàng sa khoáng trái phép cách trung tâm hành chính UBND xã chỉ khoảng 2km theo đường chim bay, nhưng chính quyền địa phương lại quá dễ dãi, “ưu ái” cho bọn vàng tặc lộng hành xâm chiếm tài nguyên, gây mất an ninh trật tự trong suốt thời gian dài như vậy! Dư luận bức xúc đặt câu hỏi: Có hay không việc các đơn vị đang thi công hồ chứa nước buôn Đức đã tham gia đưa xe cơ giới vào làm vàng và cán bộ địa phương “bảo kê” bọn vàng tặc(?). Làm việc trực tiếp với PV, ông Ksor Y TLeng thừa nhận: “Cán bộ chức năng xã đã thiếu nhiệt tình trong việc kiểm tra, ngăn chặn vàng tặc. Việc truy quét điểm vàng gặp khó khăn, bởi đoàn kiểm tra đến thì bọn chúng ngừng hoạt động, khi rút đi thì mọi việc đâu lại vào đấy. Tôi chắc có cán bộ địa phương thông đồng với bọn vàng tặc, vì cứ mỗi lần sau cuộc họp lên kế hoạch truy quét thì bọn chúng đều biết trước và lẩn tránh, tẩu tán phương tiện!”. Theo kế hoạch, hồ chứa nước Buôn Đức (vốn đầu tư của Chính phủ 113 tỉ đồng) hoàn thành và đưa vào sử dụng vào tháng 8-2011. Nhưng hiện nay công trình này vẫn còn ngổn ngang, chưa tích nước, trong khi vàng tặc đang băm nát lòng hồ để đãi vàng làm ảnh hưởng lớn đến thi công. Không lẽ chính quyền địa phương bất lực? Lạnh người với hầm vàng trong lòng núi Hòn O 19 giờ đêm 1-10. Tôi bụng đói cồn cào, phải chạy xe máy ở nơi “huyện vàng” hơn 20 cây số, rồi đi bộ đoạn đường rừng dài, leo núi dựng đứng để mục kích điểm đào hầm vàng trong lòng núi Hòn O, xã Đức Bình Tây. Tới hầm vàng đầu tiên, chúng tôi bắt gặp ngay nhiều chiếc xe Honda dựng bên ngoài và nhóm 5 người đang đốt lửa để sưởi ấm, chuẩn bị chui vào hầm đào đá vàng. Hầm đào vàng ở Hòn O Trưởng Công an xã Đức Bình Tây Phạm Thọ đã “điểm mặt” cụ thể từng tên như: Nguyễn Văn Sơn, Trần Thanh Tâm, Lê Văn Hiền, Nguyễn Nhật Trường... chuyên đào vàng trái phép ban đêm. Tôi cùng anh Lô Mô Y Veo (công an viên xã) chui tọt vào hầm, lom khom đi từng bước, rọi đèn pin xem có còn vàng tặc ở bên trong hay không. Hầm chỉ rộng chừng 0,8m, cao từ 1,2 - 1,4m, hai bên thành hầm có đoạn được lát ván ngăn đá lở, thỉnh thoảng lại có khung cây chống tạm bợ đề phòng sập hầm. Càng vào sâu khoảng 50 - 70m, không khí càng ngột ngạt, có cảm giác như thiếu ôxy đến ngạt thở. Anh Lô Mô Y Veo cho hay: “Ở đây có 2 đường hầm vàng khoét sâu trong lòng núi dài khoảng 300m, nhiều ngách, ngoằn ngoèo như tổ mối. Bọn vàng tặc bạo gan lắm, mạnh ai nấy làm trong hầm sâu hun hút này, rất nguy hiểm; đã có 3 người chết vì sập hầm!”. Tôi bất giác lạnh người, nhún vai rùng mình, vội vàng trở ra khỏi hầm. Theo ông Phạm Văn Bình - Chủ tịch UBND xã Đức Bình Tây - nạn đào vàng ở Hòn O bùng phát trở lại vào giữa tháng 8-2011 đến nay, có lúc lên đến gần 100 người. Xã phải thành lập chốt chặn, hàng ngày cử 2 cán bộ kiểm tra từ 7 giờ sáng đến 17 giờ. Do vậy, bọn vàng tặc chỉ còn từ 15-20 người chuyển sang hoạt động ban đêm nên rất khó ngăn chặn. Chúng tôi đang lo ngại Hòn O có thể bị sập hầm bất cứ lúc nào. Thêm vào đó, hiện từ lưng chừng (nơi miệng hầm) lên đỉnh núi có độ cao hơn 50m đã xuất hiện một vết nứt gãy dài, có khả năng sạt lở nặng. Huyện, xã đang bàn tính phương án tối ưu là cho nổ mìn đánh sập và bịt kín 2 miệng hầm để bảo vệ núi Hòn O đã bị đào “rỗng ruột”!... 22 giờ đêm 1-10, tôi xuống núi trong cơn mưa lạnh buốt. Chợt nghĩ, giờ này các điểm khai thác vàng trái phép ban đêm vẫn đang sôi động ở khắp nơi trên “huyện vàng” Sông Hinh. Và cuộc chiến chống vàng tặc của chính quyền huyện còn lắm gian nan, cam go!
Continue Reading »

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Bung nở khách sạn xác chết tại Nhật

- Chuyên mụcĐời sống|Du lich|
Đặt chân vào khách sạn Lastel (thành phố Yokohama), du khách rùng mình vì lạnh. Đây không phải nơi nghỉ ngơi của các cặp tình nhân, mà là trạm “nghỉ chân” của xác chết chờ ngày hỏa thiêu.
Cái tên gọi “khách sạn xác chết” dần thay thế cho cụm từ Lastel. Và những năm gần đây, tình hình kinh doanh của khách sạn này trở nên khấm khá lạ thường.
Ông Teramura, giám đốc địa chỉ nghỉ dưỡng kỳ quái này, cho hay: “Dân số già đang trở thành vấn nạn trong xã hội Nhật Bản. Kèm theo đó là số lượng người qua đời ngày một gia tăng, nhu cầu hỏa táng cũng trở nên bức thiết hơn bao giờ hết. Trong khi đó, các lò hỏa táng chỉ có hạn nên mới nảy sinh hiện tượng xác chết phải xếp hàng dài đợi tới lượt được hỏa thiêu. Đó cũng là nguyên nhân khiến loại hình khách sạn này bùng nổ tại Nhật. Dù nền kinh tế đang trì trệ sau thảm họa kép, ngành kinh doanh dịch vụ tang lễ vẫn thịnh vượng hết sức thần kỳ, thu hút lượng lớn người đầu tư. Một số công ty chuyên kinh doanh dịch vụ cưới hỏi cũng chuyển hướng, thậm chí các tổ chức xã hội đen cũng lấn sân sang lĩnh vực này”.
Nhân viên khách sạn Lastel ra sức săn sóc người quá cố trong quan tài lạnh.

Gia quyến của người quá cố đua nhau tìm tới khách sạn Lastel để giành một phòng đơn với diện tích 10 m2 cho thi thể đã nguội lạnh, hy vọng người đã khuất được bình yên và thoải mái trong thời gian chờ đợi chuyển tới lò hỏa thiêu. Tại Lastel có 18 căn phòng, ngày nào cũng kín mít khách hàng. Tuyệt đối sạch sẽ, trải thảm sang trọng, gia quyến có quyền ra vào mọi lúc để thăm nom thi thể được bảo quản vô trùng trong quan tài lạnh. “Lịch sự và đầy tính nhân văn” là những lời khen ngợi mà nhiều người từng thuê dịch vụ tại khách sạn này ca tụng với báo chí. Tuy nhiên, để có được những phút “dừng chân” độc đáo này, gia quyến người chết phải trả mức phí không hề ít ỏi: 12.000 yên mỗi ngày, tương đương 157 USD là giá phòng đơn cho mỗi đêm nghỉ ngơi của các thi thể.
Ông Teramura nhấn mạnh, khách sạn có thể cung cấp mọi dịch vụ cần thiết cho tang sự. Nhân viên của Lastel có trách nhiệm cử hành nghi thức tiễn đưa người quá cố theo phong tục truyền thống của Nhật Bản cũng như phương Tây, thậm chí mời cả nhà sư tới tụng kinh, thuê người tới hóa trang, chụp ảnh cho thi thể. Các thủ tục hỏa táng và chôn cất cũng đều do Lastel đảm nhiệm. Với những gia quyến tới từ các tỉnh thành xa xôi, khách sạn sẽ bố trí chỗ ăn ở, nghỉ ngơi hợp lý.
Một nhà sư trước cửa khách sạn Lastel.

Trong vòng 10 năm qua, số lượng người chết tại Nhật Bản đã lên tới 23.000 người mỗi năm. Riêng năm 2010, hơn 55.000 người qua đời, khiến tỷ lệ tử vong tại đất nước này cao hơn 0,84% so với mức bình quân của toàn thế giới. Vì vậy, nhu cầu hỏa táng trở nên quá tải cũng là điều dễ lý giải trong thời gian qua. Tại thành phố Yokohama, trung bình một thi thể cần phải đợi tới bốn ngày mới được vào lò hỏa táng.

Phong trào xây dựng khách sạn xác chết cũng lan nhanh tới các thành phố lớn khác của Nhật Bản, đặc biệt là Tokyo, khiến loại hình khách sạn tương tự như Lastel cũng bắt đầu nở rộ tại đây. Do tình hình kinh doanh bất ngờ thịnh vượng, ông chủ Teramuara đã quyết định tậu thêm mảnh đất tại Yokohama để xây dựng thêm một khách sạn xác chết thứ hai với tổng số phòng lên tới 40 và có quy mô hoành tráng hơn nhiều so với Lastel.
Continue Reading »

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Tìm thấy toàn bộ thi thể 18 người trong tai nạn máy bay Indonesia

Thi thể của tất cả 18 người đi trên một chiếc máy bay loại nhỏ, bị rơi ở phía tây Indonesia hôm thứ 5, đã được tìm thấy tại hiện trường vụ tai nạn hôm nay.


Chiếc máy bay tại hiện trường vụ tai nạn.
Chiếc CASA C-212 đã mất liên lạc với trung tâm kiểm soát không lưu vào sáng sớm ngày thứ 5 trong khi đang bay từ Bắc Sumatra tới tỉnh Aceh. Ít phút sau đó, máy bay phát tín hiệu khẩn cấp khỏi màn hình radar.

Máy bay đã đâm xuống một vùng núi của Sumatra hôm thứ 5. Xác máy bay đã được phát hiện từ trực thăng hôm thứ 6 nhưng thời tiết xấu và địa hình hiểm trở đã ngăn cản các nhân viên cứu hộ tới hiện trường bằng đường bộ.

Đến sáng sớm nay, 13 nhân viên cứu hộ đã được đưa xuống hiện trường bằng trực thăng.
Máy bay đâm đã xuống vùng núi Bohorok.

“Họ xác nhận tất cả 18 người đã thiệt mạng. Các thi thể ngồi trên ghế và vẫn đeo dây an toàn”, ông Sunarbowo Sandi, trưởng nhóm cứu hộ, nói từ một địa điểm gần hiện trường vụ tai nạn tại vùng núi Bohorok, cách thủ đô Jakarta khoảng 1.500km.

Các thi thể bao gồm 14 hành khách và 4 thành viên phi hành đoàn. Trong số 14 hành khách có 4 trẻ em.

Hi vọng đã được nhen nhóm rằng có thể có người sống sót sau khi máy bay được phát hiện gần như nguyên vẹn, với một cánh cửa mở. Các nhân viên cứu hộ đã thả thức ăn và nước uống xuống hiện trường.

Người thân các nạn nhân, những người đã chờ đợi thông tin suốt 2 ngày qua, bật khóc khi được thông báo tất cả 18 người đều thiệt mạng. Nhiều người cáo buộc hãng hàng không vận hành chiếc máy bay - PT Nusantara Buana Air - chậm chễ trong việc cung cấp thông tin.
Trực thăng chở các nhân viên cứu hộ cất cánh tới hiện trường vụ tai nạn.

“Chiến dịch cứu hộ quá chậm và không chuyên nghiệp”, Rosmawati Harahap, người đã mất con trai, con dâu và 2 cháu nội, nói.

Nhưng các nhân viên cứu hộ khẳng định gió mạnh giống như gió bão và sương mù dày đặc khiến họ khó tiếp cận hiện trường.

Hiện chưa rõ nguyên nhân vụ tai nạn và uỷ ban an toàn giao thông Indonesia đang điều tra vụ việc.
Người thân các nạn nhân bật khóc khi hay tin toàn bộ 18 người trên khoang đã chết.

Chiếc máy bay, được chế tạo năm 1989 tại Indonesia và do Tây Ban Nha thiết kế, được kiểm tra an toàn lần gần đây nhất hôm 22/9 và trong điều kiện tốt.

Indonesia, đảo quốc với khoảng 240 triệu dân, đã gặp phải nhiều tai nạn giao thông trong những năm gần đây, từ tai nạn máy bay, tàu hoả cho tới các vụ đắm phà. Nhiều vụ việc gây ra do các tiêu chuẩn an toàn thấp và chở quá số người quy định.


http://www.tinmoi.vn/tim-thay-toan-bo-thi-the-18-nguoi-trong-tai-nan-may-bay-indonesia-10599882.html
Continue Reading »

Hà Nội: Giận vợ, đổ xăng tự thiêu cháy thành tro

Lửa bùng bùng cháy, phát ra một tiếng nổ lớn khiến những hộ dân xung quanh giật mình. Thấy anh Nam quằn quại trong đám lửa, người dân cố gắng cứu chữa song do lửa bốc quá mạnh, mọi nỗ lực đều vô ích.

Vụ việc xảy ra khoảng 8h sáng nay, 1.10, tại ngôi nhà số 58, ngõ 68/177 đường Nguyễn Văn Linh (phường Thạch Bàn, quận Long Biên). Nạn nhân được xác định là Đỗ Văn Nam (SN 1971).

Hiện trường vụ việc sáng nay.
Xác nạn nhân bị thiêu rụi nhiều bộ phận.

Theo những người hàng xóm của anh Nam, do có xích mích với vợ là chị Hoàng Thị Chi (SN 1973), sáng nay, anh Nam đã đổ xăng lên người. Một người hàng xóm tên Cường đi qua thấy người anh Nam ướt sũng đã hỏi chị Chi. Chị Chị hốt hoảng nói: “Xăng đấy, cứu anh ấy với.”

Anh Cường chưa kịp làm gì thì anh Nam đã châm lửa đốt. Chị Chi nhanh tay bế đứa con gái mới học lớp 1 chạy ra ngoài.

Vợ nạn nhân ngất lên ngất xuống, được người nhà đưa ra khỏi hiện trường.

Lửa bùng bùng cháy, phát ra một tiếng nổ lớn khiến những hộ dân xung quanh giật mình. Thấy anh Nam quằn quại trong đám lửa, người dân cố gắng cứu chữa song do lửa bốc quá mạnh, mọi nỗ lực đều vô ích.

Rất đông người dân tụ tập chứng kiến vụ việc.

Nhận được tin báo, lực lượng Công an phường Thạch Bàn và Cảnh sát PCCC nhanh chóng tới hiện trường. Tuy nhiên, khi lực lượng chức năng đến nơi, anh Nam đã tử nạn.

Hiện trường xảy ra vụ việc là quán hàng tạp hóa của gia đình anh Nam, lợp bro-xi măng. Hàng trăm người dân quây kín xung quanh, chứng kiến cơ quan chức năng khám nghiệm hiện trường.

Đồ đạc trong nhà bị thiêu rụi.

Theo quan sát của chúng tôi, toàn bộ quán hàng bị thiêu rụi, mùi khét lẹt lan khắp nơi. Phần mái nhà bị ngọn lửa thổi bay. Những người hàng xóm cho hay, khi xảy cháy, ngọn lửa bốc cao, đứng từ xa cũng có thể quan sát được.

Mái nhà bị ngọn lửa "thổi bay".

Xác anh Nam cũng bị thiêu rụi, nhiều bộ phận ra tro. Đến khoảng 12h, lực lượng chức năng mới hoàn tất việc khám nghiệm hiện trường.

Hiện vụ việc đang tiếp tục được làm rõ.

http://www.tinmoi.vn/ha-noi-gian-vo-do-xang-tu-thieu-chay-thanh-tro-10599870.html
Continue Reading »

Đổ trạm thu phát sóng,1 người bị thương nặng

Do ông Vân đang nằm trên giường (ngay dưới vị trí cột đổ đè sập mái nhà), nên đã bị ngói, gỗ trên mái nhà rơi vào người, khiến ông Vân bị thương nặng ở đầu và một vài nơi khác trên người.

Văn Lâm, Hưng Yên:

Khoảng 11h, ngày 30.9, cơn bão số 5 đổ bộ làm trạm thu phát sóng (BTS) của Tập đoàn viễn thông quân đội (Viettel) tại thôn Đình Dù, xã Đình Dù, huyện Văn Lâm đứt cáp, đổ sập, vắt ngang qua mái nhà ông Đoàn Văn Vân, 83 tuổi và anh Đỗ Văn Thái (cùng địa chỉ trên).

Lúc xảy ra vụ việc, do ông Vân đang nằm trên giường (ngay dưới vị trí cột đổ), nên đã bị ngói, gỗ trên mái nhà rơi vào người, khiến ông Vân bị thương nặng ở đầu và một vài nơi khác trên người.

Chiều nay, 1.10, Viettel đã cho người vào hạ toàn bộ phần cột nằm vắt ngang trên nhiều nhà dân xuống, đồng thời đưa ra hướng khắc phục hậu quả cho những gia đình bị thiệt hại.

Người dân xem tháo dỡ cột Viettel đổ đè lên nhà anh Đỗ Văn Thái
Mái nhà nhà ông Đoàn Văn Vân

Được biết, trạm thu phát sóng của Viettel lắp đặt tại thôn Đình Dù từ năm 2008 trên phần đất nhà ông Đỗ Văn Đĩnh, nhưng do người dân thấy không an toàn nên đã không đồng ý cho Viettel mang máy về lắp. Từ đó đến nay do cột không được bảo dưỡng nên cáp bị gỉ và gây ra hậu quả trên.

Continue Reading »

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Thứ Bảy đẫm máu ở Yemen: 40 người thiệt mạng do xô xát

Ít nhất 40 người đã thiệt mạng trong các cuộc xô xát chỉ riêng trong ngày hôm qua, 24/9, ở thủ đô Sanaa của Yemen, trong khi các cuộc biểu tình tiếp diễn phản đối Tổng thống Ali Abdullah Saleh.

Các cuộc biểu tình tiếp diễn phản đối Tổng thống Ali Abdullah Saleh.

Xô xát bùng lên tại thủ đô Yemen giữa một bên là lực lượng trung thành với Tổng thống Ali Abdullah Saleh và một bên là sinh viên biểu tình và các binh sĩ bảo vệ họ.

Vụ việc đẫm máu xảy ra chỉ một ngày sau khi tổng thống từ Arập Xêút trở về.

Theo hãng tin Reuters, suốt đêm trước đó, lực lượng an ninh của chính phủ đã bắn súng vào đám sinh viên biểu tình, khiến các sinh viên chạy tán loạn, một số chạy vào bên trong trường đại học.

Một phát ngôn viên của ông Ali Mohsen al Ahmar, viên tướng chống chính phủ, nói có ít nhất 11 binh sĩ của ông bị giết, sau khi bị lực lượng an ninh của chính phủ tấn công.

Có tin lực lượng trung thành với Tổng thống Saleh đang truy lùng lãnh tụ bộ tộc Sheikh Sadek al Ahmar và những người của ông này, vì họ không còn ủng hộ Tổng thống Saleh.
Theo tin của đài truyền hình Al Arabiya, hội đồng 6 nước vùng Vịnh kêu gọi các phe Yemen ngừng bắn và ngừng dùng súng lớn chống lại những người biểu tình không vũ khí.

Ngay khi về đến thủ đô hôm 23/9, sau khi đến Arập Xêút hồi tháng 6 để chữa trị vết thương, ông Saleh kêu gọi mọi người ngưng giao tranh, nói rằng giải pháp cho Yemen là đối thoại, không phải “súng nhỏ và đại bác”.

http://www.tinmoi.vn/thu-bay-dam-mau-o-yemen-40-nguoi-thiet-mang-do-xo-xat-09594599.html

Continue Reading »

Tượng đài 410 tỉ: Chỉ bằng nửa cây cầu!

Dự án tượng đài “Mẹ Việt Nam anh hùng” ở xã Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam đang trở thành vấn đề nóng hơn bao giờ hết, được cả dư luận và xã hội quan tâm. Phóng viên đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Phú Cường, Cục phó Cục Mỹ thuật- Nhiếp ảnh và Triển lãm, Trưởng ban thẩm định các tác phẩm điêu khắc và nhà phê bình Mỹ thuật Lê Quốc Bảo, giảng viên trường Đại Học Mỹ Thuật Việt Nam, người trực tiếp góp ý về mặt thẩm mỹ cho tác phẩm này.

Ông Nguyễn Phú Cường, Cục phó Cục Mỹ thuật - Nhiếp ảnh và Triển lãm: Nên tặng huân chương cho Đinh Gia Thắng (tác giả tượng đài Mẹ VNAH - PV).

Ông Nguyễn Phú Cường

Người ta chỉ nói đây là một bức tượng, nhưng điều quan trọng đây là một bảo tàng. Con số hơn 400 tỷ tính cả một khoảng sân rộng, cộng thêm một nhà bảo tàng tương đương Bảo tàng Hà Nội thì là một điều nên tặng huân chương!

Hiện nay, việc xây dựng công trình này vẫn đang “sống” bằng tiền doanh nghiệp. Người họa sĩ sáng tác cũng là người chủ doanh nghiệp, anh ta có lòng yêu nghề, muốn làm một công trình để đời nên mới chịu mang điều tiếng mà làm. Nhà nước, Trung ương chưa rót vốn về, tồn tại đến bây giờ là phần lớn là vốn tự có của doanh nghiệp. Hơn thế nữa, Quảng Nam là một tỉnh chịu nhiều thiên tai, sự phức tạp của thời tiết nên việc lựa chọn chất liệu đá hoa cương để đảm bảo sự trường tồn của công trình là một điều nên làm. Việc thuê chuyên gia nước ngoài tư vấn, giám sát kỹ thuật, nhờ Bộ Kế hoạch Đầu tư xây dựng bộ định mức thể hiện tính nghiêm túc trong công trình.

Chỉ có hình tượng mẹ vĩ đại mới có thể mang một tầm vóc đến như thế, không phải bỗng dưng mà họ làm một tượng to đến như vậy. Hình tượng mẹ Thứ chỉ mang tính biểu tượng, còn sau mẹ còn biết bao nhiêu các mẹ khác. Việc xây dựng tượng đài được sự đồng thuận của Ban bí thư Đảng, là công trình cho hôm nay và cho mai sau. Còn việc phụng dưỡng các mẹ Việt Nam anh hùng, Nhà nước mình đã có chính sách từ rất lâu rồi, chứ không phải cứ thích là được. Khi các mẹ mất đi, nơi đây sẽ là nơi lưu giữ lại hình ảnh các mẹ, để mọi người được tưởng nhớ công ơn suốt đời của các mẹ.

Nhà Phê bình Mỹ thuật Lê Quốc Bảo, Giảng viên trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam: Hơn 400 tỷ chỉ tương đương với nửa cây cầu thôi!

Nhà phê bình mỹ thuật Lê Quốc Bảo

Tôi vừa dự họp báo về công trình này hôm 20-9 ở Đà Nẵng về. Theo tôi, bất cứ một công trình tượng đài nào khi ra đời đều có những ý kiến trái chiều nhau. Vấn đề đó chính là sức sống của nghệ thuật, sự khen chê để vươn tới cái đẹp. Nghệ thuật không có sự khen chê, không phải là nghệ thuật.

Tượng đài “Mẹ Việt Nam anh hùng” có thể nói là được khen chê nhiều nhất. Việc xây dựng tượng được bắt đầu từ riêng tỉnh Quảng Nam, do cuộc vận động của Đài Tiếng nói Việt Nam, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, tỉnh ủy Quảng Nam. Sau này, dự án được nâng cấp thành công trình cấp quốc gia được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt.

Đứng trên khía cạnh người làm nghệ thuật, tôi mừng khi giới mỹ thuật của chúng tôi được Chính phủ phê duyệt cho một công trình mang tầm vóc Quốc gia như thế. Chúng ta không thể lấy con số 400 tỷ để đem ra đo với giá trị nghệ thuật vì giá trị nghệ thuật là vô giá. Công trình này tính ra chỉ bằng mấy cây số đường hay nửa cây cầu thôi! Chúng ta đang thiếu những công trình văn hóa mang tầm khu vực và thế giới. Vì thế chúng ta không nên có một phép so sánh rằng hơn 400 tỷ là có lãng phí hay không.

Tiền nào thì của nấy, mà đây không đơn thuần là công trình tượng đài mà là công trình hai trong một. Tượng đài và bảo tàng trong lòng tượng đài. Về mặt thẩm mỹ của tượng đài, đây là một công trình mang tính hoàng tráng, đa chiều về không gian, thời gian, đa dạng về phẩm chất nghệ thuật. Trong điêu khắc, vấn đề xử lý khối vô cùng quan trọng thì ở tượng đài này tôi đánh gia tốt việc xử lý này khi tác giả sử dụng tốt khối âm và khối dương. Khối dương là chân dung mẹ, khối âm là 11 người con.

http://www.tinmoi.vn/tuong-dai-410-ti-chi-bang-nua-cay-cau-09594637.html

Continue Reading »

Nhật Bản phát hiện trường hợp gạo nhiễm xạ cao đầu tiên

Bộ Nông nghiệp Nhật Bản vừa báo động trường hợp đầu tiên lúa bị nhiễm xạ cao hơn mức mà kể từ đó phải thực hiện các phân tích kỹ lưỡng trước khi gặt.

Nhật Bản liên tiếp phát hiện ra dấu vết các chất phóng xạ trong thực phẩm.

Các quan chức chính phủ hôm qua đã yêu cầu tiến hành thêm các cuộc kiểm tra sau khi phát hiện mức độ nhiễm xạ cao trong lúa trồng gần nhà máy điện hạt nhân gặp sự cố ở Fukushima.

Các kết quả phân tích tại vùng Nihonmatsu, thuộc tỉnh Fukushima, cách nơi xảy ra tai nạn hạt nhân 56 km về phía đông, cho thấy nồng độ chất cesium phóng xạ trong lúa đã lên đến mức 500 becquerels/ kg, cao hơn mức quy định là 200 bequerels/ kg.

Trước tình hình này, tỉnh Fukushima sẽ gia tăng các điểm thanh tra. Nếu như nồng độ chất cesium vượt qua mức trần là 500 bequerels/ kg, theo quy định, chính phủ buộc phải ra lệnh ngưng kinh doanh gạo sản xuất từ khu vực này.

Như vậy, việc phát hiện nồng độ cesium cao trong gạo đã kéo dài thêm danh sách các loại thực phẩm bị nhiễm xạ. Điều này càng làm cho người dân Nhật Bản cảm thấy bất an về mặt an toàn thực phẩm.

Ngay sau khi xảy ra sự cố Fukushima, người ta liên tiếp phát hiện ra dấu vết các chất phóng xạ trong thực phẩm.

Trước đó là tin nguồn nước uống tại Tokyo bị nhiễm xạ, rồi đến việc Công ty điện lực Tokyo (Tepco) cho thải nước nhiễm xạ cao ra biển gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến nguồn hải sản, và gần đây nhất là vụ bò được nuôi bằng cỏ nhiễm xạ khiến cho ngành chăn nuôi của khu vực gần nhà máy hạt nhân bị khốn đốn.

http://www.tinmoi.vn/nhat-ban-phat-hien-truong-hop-gao-nhiem-xa-cao-dau-tien-09594622.html

Continue Reading »

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Gã đạp xích lô làm thơ đợi vợ ra tù

12 năm vợ trong tù, Nguyễn Sỹ Thành cả ngày đạp xích lô kiếm tiền nuôi con, đêm về lại làm thơ đợi vợ. 
Về Nguyễn Sỹ Thành, một gã đạp xích lô chuyên nghiệp ở Vinh, Nghệ An, tiến sĩ văn học Lê Thanh Nga miêu tả: "Đội Cung có một Sỹ Thành/Ngày thì lam lũ tối dành cho thơ/ Rượu ngon uống mấy cũng vừa/ Bạn hiền cứ tiếp không chừa một ai".  Hoặc: "Nhà ở phường Đội Cung/ Không ngại chi tiền hết /Ngày dưng và ngày Tết/ Chúc nhau chén rượu đầy/ Bạn say, ta cùng say". Như thế là đã khắc họa được một chân dung thơ - gã xích lô sinh sống tại phường Đội Cung.
Nguyễn Sỹ Thành sinh năm 1954 tại Thanh Chương, Nghệ An trong một gia đình đông anh em. Mồ côi mẹ sớm, bố lại bạo bệnh đau yếu quanh năm, anh trai cả là liệt sĩ, Sỹ Thành là con thứ hai đứng lên gánh vác việc gia đình. Chính khi đó, Sỹ Thành là người đã tự học cách tiêm và tiêm thuốc cho bố, để ông cụ sống thêm được hơn 10 năm nữa. Học xong cấp ba, Sỹ Thành phải làm bao nhiêu công việc khác nhau để kiếm sống, từ cày bừa, cửu vạn, đến việc mở một hiệu ảnh để chụp thuê cho người ta.
Lúc đó, anh quen và có cảm tình với một cô gái tên Thu Hường ở Đoàn Cải lương Nghệ An. Thời thanh niên, anh khá đẹp trai nên có rất nhiều cô gái mê. Thu Hường bảo Sỹ Thành: "Em rất yêu anh, nhưng anh ở quê thì chúng mình rất khó có cơ hội gặp nhau. Anh phải làm một việc gì đó ở Vinh". Vì yêu, Thành quyết định đi học Trường Văn hóa Nghệ thuật tỉnh. Lúc này, anh phải chịu nỗi đau mất cha cũng là lúc anh thấy trách nhiệm lớn lao của mình là phải nuôi các em ăn học. Không thể đi theo tiếng gọi tình yêu, Thành lại về quê, làm một anh thợ ảnh.
Lúc này, nghề chụp ảnh chỉ đủ ăn chứ chẳng có của để dành, nhất là đối với một người có tính nghệ sĩ như Thành. Anh vừa chụp ảnh vừa làm thơ đăng báo. Năm 1981, Thành vào làm ở Công ty đường bộ 471 thuộc Tổng Công ty Xây dựng công trình giao thông 4. Thời gian này, anh quen chị Lê Thị Yến, cũng là một người tốt nghiệp Trường Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Nghệ An.
Thành cho biết: "Yến học cùng trường tôi, sau đó vào Đoàn kịch nói Nghệ An, rồi đi bộ đội, hoạt động nghệ thuật trong Sư đoàn 771 ở Tây Nguyên. Năm 1981, Yến xuất ngũ và chúng tôi gặp nhau. Thế là cưới. Cuộc sống của Thành gắn bó với những công trường xây dựng, đêm đến anh lại dành một khoảng thời gian cho thơ. Những vần thơ bụi bặm, có mùi của vôi vữa, sắt thép và đôi khi có cả mùi tanh nồng của đất".

Nguyễn Sỹ Thành và vợ.

Năm 1987, hai vợ chồng xảy ra xích mích, Thành một mình bỏ vào Đắc Lắc, làm ở Phòng Văn hóa huyện Krông Na. Không đậu ở đó, Thành lại đi làm cho một nông trường cà -phê. Lang thang, Thành chẳng thể nguôi nhớ các con. Anh nhận ra mình còn trách nhiệm của một người cha, người chồng, người anh với các em. Thành trở về Vinh đoàn tụ với vợ. Vợ chồng gặp lại nhau. Vợ bỏ qua cho chồng, quyết tâm hàn gắn, nuôi con thơ dại.
Cuộc sống khó khăn quá nên tính quẫn, năm 1992, chị Yến buôn hàng cấm, bị bắt và chịu án phạt 8 năm tù. Thương con và nhớ chồng, nhưng chẳng còn biết làm gì khác là cải tạo cho tốt chờ ngày ra. Yến nhận thêm việc giặt áo quần trong nhà giam, để khi chồng vào thăm gửi chút tiền dành dụm được đem về thêm thắt nuôi con. 8 năm trời vợ trong tù, 8 năm trời sống cảnh gà trống nuôi con. Nguyễn Sỹ Thành là một anh thợ đạp xích lô khỏe mạnh ở TP Vinh, cả ngày bán sức trên những con phố. Đêm về, lại làm thơ đợi vợ, xua đi những đau khổ cuộc đời trong tiếng léo nhéo của con. Anh đã sống và nuôi con bằng nghị lực của người cha, bằng bàn tay lao động cần cù.
Năm 2000, chị Yến được ra tù. Nhưng chẳng hiểu "ma xui quỷ khiến" thế nào lại bị phường buôn cũ kéo vào làm một phi vụ khác. Chị lại bị bắt giam 4 năm nữa. Sỹ Thành muốn ngã qụy. Những tưởng vợ về đoàn tụ, cùng anh làm lụng nuôi con, nào ngờ chị lại "tặng" anh thêm 4 năm nữa, một mình nuôi con, một mình chong đèn đợi chờ và làm thơ. Thơ cứ trở đi trở lại trong giấc mơ, thơ tiếp sức cho anh chàng đạp xích lô, thơ xoa dịu tính người nóng nảy.
Năm 2004, Yến ra tù. Một niềm vui chan chứa đổ về trong lòng người chồng 12 năm đợi vợ trong tù, đạp xích lô nuôi con. Khi đó, Biên tập viên Kim Ngân ở chương trình Người xây tổ ấm - Đài Truyền hình Việt Nam đã tìm về gia đình của Thành - Yến làm chương trình. Hai vợ chồng được mời ra trường quay.
Chương trình hôm đó biên tập viên Kim Ngân mời ba người đàn ông yêu vợ hết mực, trong đó có Nguyễn Sỹ Thành. Kim Ngân tâm đắc với Sỹ Thành nhất, nhưng anh chàng này đã làm chị một phen hú vía. 15 phút trước khi chương trình bắt đầu, Kim Ngân phát hiện Sỹ Thành đang say bét nhè. Vậy là hai vị khách mời trò chuyện cùng MC trên sân khấu, còn phía sau cánh gà mọi người bận chăm sóc vị khách mời say rượu. Sau một giờ đồng hồ được chăm sóc, với các bài thuốc dân gian và bấm huyệt, Thành đã tỉnh rượu và lên sân khấu. Thật bất ngờ, anh đã lôi cuốn tất cả những người có mặt tại trường quay bằng câu chuyện cảm động của mình.
Sau buổi làm chương trình Người xây tổ ấm, rất nhiều người gặp gỡ vợ chồng Thành - Yến. Một nhà báo hỏi chị Yến: "Sau khi đi tù về chị sẽ làm ăn lương thiện chứ?". Yến sụt sịt khóc: "Vâng, em sẽ làm ăn lương thiện. Giờ em chỉ ước có được 500 nghìn đồng để sắm đồ, làm một gánh riêu cua đi bán, để làm người lương thiện. Nhà báo ấy đã rút ra 500 nghìn đồng, trao cho Yến".
Thế là mỗi sáng, chị Yến lại quẩy gánh hàng ra ga Vinh bán cùng chồng chắt chiu nuôi con và xây dựng một căn nhà nhỏ không bao giờ tái phạm nữa. Giờ, ba đứa con đã trưởng thành, có công việc ổn định, Sỹ Thành đã có cháu để bế ẵm, cuộc sống không còn khó khăn như trước, dù chưa khá giả gì. Nhưng Sỹ Thành thấy thế là mãn nguyện lắm rồi.
http://www.tinmoi.vn/ga-dap-xich-lo-lam-tho-doi-vo-ra-tu-09590772.html 
Continue Reading »